Ca dao dân ca

Thể loại văn học dân gian Việt Nam: Ca dao dân ca.

Từ rày tôi cạch đến già

Tôi chẳng thèm cấy ruộng bà nữa đâu

Ruộng bà vừa xấu vừa sâu

Vừa bé bát gạo vừa lâu đồng tiền

Tôi về cấy ruộng quan điền

Bát gạo đã lớn, đồng tiền trao tay

Bài ca dao thể hiện thái độ dứt khoát, dứt tình của người lao động trước những bất công. Câu ca còn cho thấy sự khát khao về một cuộc sống tốt đẹp hơn, công bằn...

Khăn anh nàng lấy vá vai

Bây giờ nàng đã nghe ai dỗ dành?

Chẳng nên, tháo chỉ lấy mụn trả anh

Để anh đem bán lấy hai trăm vàng

Một trăm anh đưa cho nàng

Còn một trăm nữa để quàng cây đa

Chứ em không nhớ lời thề nguyện với ta

Sông có Nhị Hà, núi có Tản Viên

Bây giờ nàng ở thế sao nên?

Tôi khấn Nam Tào, Bắc Đẩu biên tên rành rành

Đã yêu anh, thời quyết với anh

Nhà tre, rui nứa , lợp tranh vững vàng

Chớ tham nhà gỗ bức bàn

Gỗ lim chẳng có, làm xoàng gỗ vông

Chỉ nhọc mình thôi lại luống công

Ðến khi gỗ mục, lại nằm nhà tre

Còn duyên anh bảo chẳng nghe!

Tác phẩm "Khăn anh nàng lấy vá vai" là một bài ca dao than thân, yêu cầu về tình nghĩa. Bài ca dao thể hiện nỗi lòng của người con gái khi bị phụ tình, đồng thờ...

Em nay công nợ gì chàng

Mà anh xe chỉ đón đường cầm tay

Em nay công nợ gì đây

Mà anh nắm lấy cổ tay giao hòa

Nên chăng về cửa về nhà

Để thầy mẹ biết dàn hòa nói năng

Ví dù anh thích em chăng?

Đoạn ca dao thể hiện tâm trạng bâng khuâng, thổn thức của cô gái khi bất ngờ được chàng trai tỏ tình, nắm tay. Lời ca như một lời tự vấn, vừa e thẹn, vừa khát k...